Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ

Chương 36: Gia pháp

trước
tiếp

Cái tát này là Trương thị dùng hết sức. Cổ thị bị đánh một cái lảo đảo ngã xuống đất, khóe miệng cũng bị rách, phụt một tiếng nhổ ra một ngụm máu bọt, bên trong còn lẫn một cái răng.

Trương thị uy vũ, thật tốt. Liên Mạn Nhi trầm trồ khen ngợi trong lòng, đã sớm nên như vậy.

Cổ thị cũng bất chấp thể diện, khóc òa lên.

“Ngươi dám đánh mẹ ta, ta đánh chết ngươi.” Liên Đóa Nhi nhảy từ trên giường xuống, nhào đầu về phía Trương thị và Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi nhích sang bên cạnh hai bước, lặng lẽ duỗi một chân ra, ngáng chân Liên Đóa Nhi. Liên Đóa Nhi không nhận ra, nó lại có một đôi chân nhỏ, lập tức bổ nhào về phía trước, ngã sấp xuống ở bên cạnh Cổ thị.

Cổ thị đang muốn đứng lên, bị Liên Đóa Nhi đè một cái, lại ngã trở về. Hai người bốn chân nhỏ đạp lung tung, lại bị hai khúc vải mới rơi trên mặt đất tản ra quấn vào chân, giãy giụa cả buổi cũng không đứng lên được.

Liên Mạn Nhi cúi đầu nhìn chân của mình, lại nhìn chân của Cổ thị và Liên Đóa Nhi, trong lòng cảm thấy có một đôi chân tự nhiên thật sự là có rất nhiều chỗ tốt. Nếu nàng ở vị trí của Cổ thị và Liên Đóa Nhi, sức lực tuyệt đối sẽ không yếu như vậy.

“Đang làm gì thế này, đang làm gì thế này, vợ lão Tứ bay dám động thủ đánh đại tẩu bay, bay làm phản rồi.” Chu thị lạnh lùng mắng.

Liên Tú Nhi thấy Cổ thị và Liên Đóa Nhi chịu thiệt, liền mang giày giống Liên Hoa Nhi, muốn tới giúp đỡ. Liên Thủ Nhân là nam nhân, lại vốn đã mang giày, lao nhanh về phía trước. Hắn không đi đỡ Cổ thị dậy trước, mà là mặt đen nhìn Trương thị, nâng nắm đấm lên, muốn đánh vào mặt Trương thị.

“Mẹ.” Liên Mạn Nhi vội vàng kêu một tiếng.

Liên Thủ Nhân dù sao cũng là đàn ông, nếu như đấm thật nhất định Trương thị sẽ bị thương. Mắt thấy nắm đấm Liên Thủ Nhân muốn nện lên đầu Trương thị, Liên Thủ Tín ở bên cạnh xông tới, một tay nắm lấy cánh tay Liên Thủ Nhân, dùng sức đẩy về phía sau.

Liên Thủ Tín ở dưới tình thế cấp bách, dùng toàn lực, nên Liên Thủ Nhân bị đẩy ngã phịch xuống phía sau, đặt mông xuống đất.

Cùng lúc đó, Liên Tú Nhi và Liên Hoa Nhi cũng chạy tới.

“Đại tẩu, muội tới giúp tẩu.” Liên Tú Nhi xắn tay áo nhào về phía Trương thị.

Liên Hoa Nhi giơ tay lên giống như là muốn kéo Liên Tú Nhi, nhưng đảo mắt, lại rụt tay về, chỉ là đi theo sau lưng Liên Tú Nhi đỡ Cổ thị và Liên Đóa Nhi dậy.

“Tú Nhi, con đứng lại!” Liên lão gia tử quát to một tiếng.

Liên Tú Nhi bị Liên lão gia tử quát, không dám làm càn mà xông về phía trước nữa, nhưng trong lòng không phục.

“Cha, sao cha bất công vậy. Không nhìn thấy bọn họ động thủ đánh đại ca đại tẩu sao?”

“Con thì hiểu cái gì, ngậm mồm lại cho ta, quay lại ngồi xuống bên cạnh mẹ con đi!” Liên lão gia tử nghiêm nghị trách mắng.

Liên Tú Nhi là con gái mà Liên lão gia tử và Chu thị sinh được khi đã có tuổi, từ trước tới nay đều được sủng ái, ngay cả Liên lão gia tử cũng chưa bao giờ chịu nói nặng lời với đứa con gái này. Hiện tại bị Liên lão gia tử quát lớn như vậy, vừa cảm thấy uất ức, lại vừa cảm thấy thật mất mặt, cũng không dám làm trái lời Liên lão gia tử, chỉ dùng mắt lườm Trương thị, quay lại giường, từ nay về sau trong lòng càng thêm hận Trương thị và Liên Mạn Nhi.

Liên Hoa Nhi đỡ Cổ thị và Liên Đóa Nhi dậy, ba mẹ con đều oa oa gào khóc.

Liên Thủ Nhân vừa rồi bị ngã dập mông, mông như bị vỡ thành hai mảnh, đầu cũng choáng váng luôn, lúc này mới từ trên mặt đất bò dậy.

“Lão Tứ, vợ của ngươi đánh đại tẩu, ngươi lại dám đánh ta?” Liên Thủ Nhân càng không chịu nổi uất ức, lập tức vung tay nói, “Ta sẽ viết thư, đưa các ngươi đi gặp quan, hưu người đàn bà chanh chua này, đuổi về nhà.”

Liên Thủ Nhân uy hiếp muốn đưa Liên Thủ Tín lên gặp quan, hưu Trương thị về nhà mẹ đẻ.

“Gặp quan luôn, ai sợ ai.” Liên Mạn Nhi lập tức trả đũa, “Muốn đi gặp quan, trước hết tố cáo ngươi lang tâm cẩu phế, tư hoà nhân mạng(*), lừa bán cháu gái ruột. Ngươi muốn hưu, hưu vợ ngươi trước. Mẹ ta có trai có gái, cha ta còn ở đây, ngươi dựa vào cái gì mà nói hưu mẹ ta.”

[*Lang tâm cẩu phế: tim sói phổi chó, ý chỉ người ác độc, tâm địa tàn nhẫn. Tư hòa nhân mạng: tư là vụng trộm, hòa là hòa bình, hòa nhã… có lẽ ý của tác giả là lén lút buôn bán mạng người.]

Liên Chi Nhi, Ngũ Lang và Tiểu Thất cũng đều trợn mắt nhìn Liên Thủ Nhân.

Liên Thủ Nhân bị Liên Mạn Nhi nói toạc ra thẹn quá hoá giận, lại vươn tay vươn chân, muốn đánh Liên Mạn Nhi.

“Cái nha đầu nhanh mồm nhanh miệng này, xem ta dạy dỗ ngươi như thế nào.” Liên Thủ Nhân nói.

“Đại ca, ngươi sờ lương tâm một cái xem, nắm đấm này của ngươi có đánh tiếp được không?” Liên Thủ Tín nắm tay Liên Thủ Nhân, ngăn cản hắn.

“Lão Tứ, ngươi muốn làm cái gì, ngươi còn muốn đánh ta.”

Liên Thủ Tín nắm chặt đấm vang lên tiếng răng rắc răng rắc.

Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Tín cao ngang nhau, nhưng so với Liên Thủ Tín làm ruộng quanh năm, Liên Thủ Nhân chỉ có thể dùng từ gầy yếu để hình dung.

Liên Thủ Nhân không tin Liên Thủ Tín dám đánh hắn, bởi vậy giơ nắm đấm lên, cảm thấy nên dạy dỗ đệ đệ này trước đã.

Liên Thủ Tín không cần gắng sức đã tiếp được nắm đấm của Liên Thủ Nhân, lại đẩy Liên Thủ Nhân té ngã về phía sau.

“Ngươi, ngươi muốn làm phản rồi.” Liên Thủ Nhân thẹn quá hoá giận.

“Lão Đại, ngươi thành thành thật thật đứng ở đó cho ta.” Liên lão gia tử bảo Liên Thủ Nhân.

Liên Thủ Nhân không biết Liên lão gia tử muốn làm gì, lại thấy Liên Thủ Tín dám đánh lại, hắn không được lợi gì nên đứng lại.

“Vợ lão Tứ, ngươi làm như vừa nãy, ra sức đánh hắn một bạt tai cho ta.” Liên lão gia tử nói với Trương thị.

Mọi người đều ngẩn người.

“Lão gia tử, ông điên rồi. Lão Đại là người phải làm quan, để cho một phụ nhân ở nông thôn đánh, còn là em dâu làm mất mặt sao?” Chu thị bất mãn nói.

Liên lão gia tử trừng Chu thị.

Trương thị mềm lòng, vừa rồi tức giận đánh Cổ thị, đối với nàng mà nói thế đã là quá giới hạn rồi, hiện tại muốn nàng đi đánh Liên Thủ Nhân, mặc dù nàng cực kỳ hận Liên Thủ Nhân, nhưng dù sao cũng không phải là người đanh đá, có chút không xuống tay được.

“Vợ lão Tứ là người phụ nữ, không có sức, đánh cũng chưa hết giận. Lão Tứ, con đến đánh.” Liên lão gia tử nghĩ nghĩ, lại nói với Liên Thủ Tín.

“Cha, cha làm gì vậy, lại bảo bọn chúng đánh con, về sau con còn có thể đi ra ngoài gặp người sao?” Liên Thủ Nhân nhăn mày, quay về phía Liên lão gia tử phàn nàn.

“Sớm biết có ngày hôm nay, sao trước kia còn làm.” Liên lão gia tử nói, “Ngươi muốn đi ra ngoài gặp người, thì im lặng cho ta. Bằng không, ta sẽ bảo mấy đứa nhỏ Mạn Nhi đánh ngươi, ngươi càng mất mặt.”

“Cha, sao cha lại thiên vị Tứ ca vậy.” Liên Tú Nhi oán giận nói.

“Con câm miệng cho ta.” Liên lão gia tử không nhìn Liên Tú Nhi, nói: “Lão Tứ, ta bảo con động thủ thì con cứ động thủ đi.”

Rốt cục Liên lão gia tử cũng muốn chủ trì công lý rồi hả?

Liên Mạn Nhi nghĩ nghĩ, lập tức hiểu được. Liên lão gia tử từng va chạm, tiếp xúc với xã hội nhiều, hẳn là đoán được chân tướng sự tình.

Thế nhưng đối với chuyện Liên Thủ Nhân muốn dùng mạng của nàng đổi tiền, Liên lão gia tử lại không nhắc tới tí nào, cũng không truy hỏi Liên Thủ Nhân. Hiện tại lại bảo Trương thị và Liên Thủ Tín đánh Liên Thủ Nhân.

Liên Thủ Tín nắm nắm đấm, cả buổi không có động.

Hắn đánh Liên Thủ Tín, Liên Thủ Tín phản kháng lại, đây là phản ứng theo bản năng. Nhưng hắn đứng im thì Liên Thủ Tín tuyệt không dám đánh hắn. Nếu như Liên Thủ Tín thật sự là người dũng mãnh gan dạ, vừa rồi lúc mới vào cửa sẽ không nói chuyện với hắn, lại để cho Liên lão gia tử chủ trì công bằng, mà sẽ trực tiếp đấu võ rồi.

Liên Thủ Nhân nghĩ vậy, trong lòng đắc ý, trên mặt cũng lộ ra chút ít.

“Ta đánh.” Liên Thủ Tín đã trầm mặc sau nửa ngày, đột nhiên nói.

“Lão Tứ, ngươi thực sự dám đánh ta?” Liên Thủ Nhân vẫn không tin.

“Cho dù cha không nói, hôm nay ta cũng phải đánh ngươi.” Liên Thủ Tín nói.

Hắn từ trấn trên trở về, trong lòng đã hiểu chân tướng mọi việc. Nhưng hắn còn có một tia hy vọng, hi vọng Liên Thủ Nhân có thể lấy ra chứng cứ đanh thép, thuyết phục hắn chuyện không phải như vậy. Nhưng Liên Thủ Nhân phản bác quá mức yếu ớt, quá mức chột dạ. Một tia hy vọng này của hắn đã bị đánh tan rồi. Tiếp đó hắn lại hi vọng, Liên Thủ Nhân có thể áy náy lương tâm, thừa nhận chuyện hắn làm là không đúng. Nhưng Liên Thủ Nhân chỉ thề thốt phủ nhận, ngay cả một chút hối hận cũng không có.

Đối với vị đại ca này hắn hoàn toàn tuyệt vọng rồi.

“Đại ca, ngươi dám làm mà không dám nhận.” Liên Thủ Tín nói chuyện, một quyền đánh tới trên mặt Liên Thủ Nhân. Nam nhân đánh nhau và nữ nhân đánh nhau hoàn toàn bất đồng, một quyền này của Liên Thủ Tín là sử dụng hết sức. Liên Thủ Nhân bị đánh lui về phía sau mấy bước, cái mũi gần như là bị đánh lệch ra, máu tươi lập tức chảy ra ào ạt.

Mấy nữ nhân trong phòng đều la hoảng lên.

“Lão Tứ, ngươi… tàn nhẫn.” Liên Thủ Nhân run rẩy nói.

“Một quyền này, là đánh thay con gái ta.” Liên Thủ Tín cất giọng nói.

Liên lão gia tử ngồi ở trên giường, tay hơi run rẩy.

“Lão Tứ, giữ lại mặt mũi cho đại ca con, nể mặt ta và mẹ con.”

Liên lão gia tử không bảo Liên Thủ Tín dừng tay, Liên Thủ Nhân rất thất vọng.

Trong khoảng thời gian này, Liên Thủ Tín đã đấm cú thứ hai. Nắm đấm này đánh vào ngực Liên Thủ Nhân.

“Một quyền này, là đánh thay mẹ bọn nhỏ.” Liên Thủ Tín nói.

Liên Thủ Nhân một tay ôm ngực, một tay lau ở trên mặt một cái, khiến cho máu dây ra khắp mặt, nhìn vô cùng đáng sợ. Hắn tựa vào mép giường, đau xót gọi Liên lão gia tử và Chu thị: “Cha, mẹ, lão Tứ muốn đánh chết con rồi…”

“Lão gia tử, ông đúng là điên rồi. Lão Tứ, cha bay bảo bay đánh đại ca, bay liền đánh? Trong mắt bay còn có bà già như ta hay không. Cho dù đại ca bay làm chuyện gì, hắn cũng không hại bay, bởi vì cái tiểu nha đầu kia bay trở mặt với đại ca luôn? Bay bị ả đàn bà không hiền không đức kia bỏ bùa mê thuốc lú gì phải không…”

“Bà nói tiếng người sao?” Liên lão gia tử trừng Chu thị.

Lúc này Chu thị mới biết mình nói quá đáng rồi.

“Tiếp tục đánh.” Liên lão gia tử quay về phía Liên Thủ Tín nói.

“Mẹ, tiểu nha đầu ngài nói, là con gái của con, là cháu gái ruột của mẹ.”

Liên Thủ Tín nắm tay lại thành quả đấm, lại muốn đánh Liên Thủ Nhân.

“Mẹ, cứu mạng ah, mẹ…” Liên Thủ Nhân kêu rên lên.

Chu thị sốt ruột, cái khó ló cái khôn, kêu lên một tiếng rồi ngã về phía sau.

“Bệnh cũ của bà nội lại tái phát, khó thở rồi!” Liên Hoa Nhi lập tức la lớn.

Liên Tú Nhi và Cổ thị lập tức nhào tới giường, ôm lấy Chu thị, hu hu gào khóc.

Liên Thủ Tín nắm chặt nắm đấm.

“Con cứ đánh đi, tính tình mẹ con như nào con cũng biết mà.” Liên lão gia tử nhìn cũng không nhìn Chu thị một cái.

Liên Thủ Tín đương nhiên biết rõ, giả bệnh là đòn sát thủ của Chu thị. Nếu đổi lại bình thường, cho dù biết rõ Chu thị rất khỏe, hắn cũng sẽ bận tâm lo lắng cho Chu thị, sẽ không tiếp tục đánh nữa. Nhưng lời Chu thị nói vừa nãy đã khiến cho lòng hắn rét lạnh.

Liên Thủ Tín lại đấm một đấm vào bụng Liên Thủ Nhân.

Liên Thủ Nhân đau nhức cúi người, kêu ui da, ui da.

“Một quyền này, là ta đánh cho ta. Đại ca, ta và ngươi là huynh đệ ruột thịt ah…” Liên Thủ Tín đánh xong một quyền này, thì ngồi xổm trên mặt đất, bật khóc nức nở.

Liên Thủ Nhân vừa xấu hổ vừa đau, quay người vào vách tường. Chu thị thấy không có ai để ý đến mình, bệnh lập tức tốt lại.

“Lão Tứ, đừng nghỉ tay, còn có phần của ta và mẹ con.” Liên lão gia tử nói.

Liên Thủ Tín lau nước mắt đứng lên.

“Cha, con không đánh nữa.” Liên Thủ Tín nói. Hắn chưa bao giờ là người có lòng dạ ác độc, ngoại trừ khi còn nhỏ nửa đùa nửa thật mà đánh nhau với đám bạn ra, sau khi trưởng thành, hắn chưa từng đánh người.

Liên Thủ Tín đã mềm lòng rồi.

Liên lão gia tử thở phào một cái.

“Huynh đệ, tỷ muội các con đều ngồi xuống đi, cha có chuyện muốn nói.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.