Giáo Chủ Luôn Muốn Truy Ta

Chương 9: Thư ngốc, huynh đừng chạy (3)

trước
tiếp

Chia đồ cho bọn nhỏ xong, Tiêu Lê nhẹ nhàng thở ra một hơi, lại tiếp tục bị một bóng dáng quấn lấy.

“Thư ngốc, ta đói bụng rồi.” Lê Tiểu Mạch lắc tay hắn nói.

Tiêu Lê xoa xoa huyệt thái dương, nói: “Chẳng phải cô nương vừa mới ăn xong sao?” Hồi nãy, trong lúc nghỉ ngơi, Lê Tiểu Mạch kêu gào rằng nàng đói bụng, hắn liền đưa cho nàng mấy đồng tiền, để nàng đi mua một chút thức ăn, nào ngờ, nàng lại đói bụng nhanh như vậy.

Lê Tiểu Mạch sờ bụng của chính mình: “Không đủ, ta vẫn còn đói.”

Tiêu Lê thở dài: “Chúng ta đi mua chút đồ ăn, về nhà nấu cơm.”

“Được được, đi mau đi mau!” Nói xong, Lê Tiểu Mạch cười cười kéo tay Tiêu Lê đi, dẫn hắn đi thẳng về phía trước.

Đối với hành động này của nàng, Tiêu Lê giả vờ như không thấy, dù gì cũng có quần áo ngăn cách, vẫn tốt hơn là nàng bắt hắn mặc quần áo cho nàng.

Lê Tiểu Mạch kéo Tiêu Lê đi tới chợ bán đồ ăn, nàng ngoan ngoãn đứng một bên nhìn Tiêu Lê mua đồ.

Bộ dạng Tiêu Lê khá tuấn tú, cả người toát ra khí chất công tử nho nhã. Tính tình hắn hiền hòa, nên mới có thể chịu đựng được Lê Tiểu Mạch, chỉ duy nhất một điểm không tốt, chính là quá mức lễ phép, bởi vì Lê Tiểu Mạch cứ dây dưa với hắn, do đó cũng coi như có chút thay đổi, nhưng có lẽ không thể thay đổi bản tính của hắn trong một sớm một chiều.

Mua đồ ăn xong, Tiêu Lê nói: “Đi thôi.”

“Tốt thật!” Lê Tiểu Mạch nắm tay hắn, nhìn đồ ăn trong giỏ, “Để ta nhìn xem, ừm, có gà có rau, nhiều đồ ngon quá a.”

Tiêu Lê hơi nghiêng đầu, nhìn má lúm đồng tiền nhỏ nhắn xinh xắn của Lê Tiểu Mạch, hiện tại đang là chiều, ánh dương chiếu lên trên khuôn mặt trắng của nàng, để lại một vầng sáng nhạt.

Trong nháy mắt, Tiêu Lê chợt ngây người, bây giờ hắn mới phát hiện thì ra Lê Tiểu Mạch thật xinh đẹp, có điều tính tình nàng quá mức qua loa, nhưng nói chung cũng hồn nhiên lương thiện, thường hay đi giúp đỡ bà con.

Tiêu Lê không ý thức được, đầu hắn đang chậm rãi tiếp cận nàng, nhìn đôi môi đóng mở kia, đột nhiên hắn muốn nếm thử mùi vị của nó.

“A này, này, Thư ngốc? Ta muốn vào kia chơi.” Lúc này, Lê Tiểu Mạch dừng lại, chỉ vào chỗ đằng trước.

Tiêu Lê giật cả mình, kịp phản ứng, trong đầu rối rắm không hiểu tại sao bản thân lại có suy nghĩ như thế. Hắn lắc đầu, nhìn theo hướng ngón tay Lê Tiểu Mạch, thấy một gian đánh bạc.

“Này…” Mấy chỗ này, Tiêu Lê chưa từng đi vào, nhưng hắn biết đánh bạc không hề tốt chút nào. Nhưng mà, hắn liếc mắt qua nhìn Lê Tiểu Mạch, vẻ mặt của nàng tràn đầy mong đợi, suy nghĩ rối loạn, mặt hắn liền ửng đỏ, “Cô nương… muốn đi thì đi đi, ta… ta về nhà nấu cơm.” Nói xong, lập tức bỏ chạy.

“Này, cho ta tiền đã —”

Vừa nói xong, một túi tiền được vứt lại, Lê Tiểu Mạch giơ tay tiếp nhận, ngẩng đầu nhìn bộ dạng vội vàng của hắn, nắm chặt túi tiền trong tay, trên miệng kéo lên một nụ cười không rõ hàm ý.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.