Giáo Chủ Luôn Muốn Truy Ta

Chương 8: Thư ngốc, huynh đừng chạy (2)

trước
tiếp

Rất lâu sau mới có thể giải trừ cái nóng bỏng trên mặt, lại vào hầu hạ bà cô nãi nãi kia cho tốt, sau đó Tiêu Lê cầm lấy sách của hắn đi ra ngoài cửa.

“Ôi này, ta bị trật chân rồi.”

Tiêu Lê dừng chân một chút, do dự một hồi, rồi vội vàng bước về phía trước.

Quả nhiên, “Này, này! Thư ngốc, ta bị trật chân đó!” Lại một tiếng rống to từ phía sau lưng hắn, người Tiêu Lê cứng đờ, thân thể run lên, buộc lòng phải quay về.

“Bà cô nãi nãi, lại làm sao nữa?”

Lê Tiểu Mạch ngồi trên thềm, chỉ vào chân phải của mình, nói: “Trật chân rồi. Mau tới nhìn giúp ta một chút.”

Tiêu Lê thở dài, đi qua ngồi xuống, lẩm bẩm nói vài tiếng “Thất lễ, thất lễ”, sau đó kéo chân nàng lên, nhìn xung quanh, “Chỗ này? Hay là chỗ này?”

“Thư ngốc, cách một lớp giày tất, sao huynh có thể đoán trúng chứ?” Lê Tiểu Mạch sốt ruột, lập tức gỡ tay Tiêu Lê ra, nhanh chóng cởi giày tất của mình, lộ ra một cái chân trắng như ngọc, “Như vậy mới được chứ.”

Ngay tại khoảnh khắc nàng tháo tất ra, Tiêu Lê đã quay đầu sang chỗ khác: “Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn.”

“Ai nha, ở thời điểm này còn cái gì lễ với không lễ nữa chứ,” Lê Tiểu Mạch kéo tay Tiêu Lê đặt lên chân chính mình, giận dữ, “Huynh cứ kì kèo mè nheo nữa đi, lát nữa không kịp đi dạy học bây giờ.”

Nghe thấy thế, Tiêu Lê ngẩn người, tiện thể che hai mắt, mò mẫn nắn chân cho Lê Tiểu Mạch, đồng thời vẫn nhớ rất kỹ “Thất lễ, thất lễ.”

Yên lặng ngắm nhìn bộ dạng ngu ngơ của Tiêu Lê, khóe miệng Lê Tiểu Mạch liền kéo lên một đường cong quỷ dị.

Nắn lại chân cho Lê Tiểu Mạch xong, Tiêu Lê vội vàng đứng lên, tính toán thời gian, hiện tại đã hơi muộn, hắn vội vã cầm sách vở lên, bộ dạng muốn đi.

Nhưng có người lại không muốn cho hắn đi, Lê Tiểu Mạch lập tức giơ tay giữ Tiêu Lê lại: “Thư ngốc, ta đi với huynh qua đó được không?”

“…” Không được.

“A, huynh không nói lời nào nghĩa là đồng ý rồi. Vậy đi thôi, đi mau!” Nói xong, Lê Tiểu Mạch vui vẻ nắm tay Tiêu Lê đi ra ngoài.

Vẻ mặt Tiêu Lê vô cùng khổ sở, thật sự không biết kiếp trước hắn đã nợ nàng cái gì. Hắn chỉ là một vị tiên sinh dạy học trong trấn nhỏ, ngày thường có thêm thân phận khác là đại phụ, chưa từng đắc tội ai, cũng không làm gì sai trái, nhưng tại sao hắn lại gặp phải nữ nhân thô lỗ thế này.

Mấy ngày trước, sau khi hắn dạy học trở về, thì phát hiện một cô nương đang nằm trước cửa nhà mình, lúc ấy hắn thân là đại phu, tất nhiên muốn cứu giúp người.

Nhưng sau khi nàng tỉnh dậy, nàng nói bản thân không nhớ gì cả, chỉ biết nàng tên “Lê Tiểu Mạch”. Lúc ấy, Tiêu Lê không hề nghi ngờ, nghĩ rằng Lê Tiểu Mạch là một cô nương lại không có ai bên cạnh, nếu đi lang thang bên ngoài thì không an toàn chút nào, cho nên hắn đồng ý để nàng sống trong nhà mình, đợi khi nào nàng nhớ lại quá khứ, sẽ tiễn nàng về nhà.

Kết quả, cứ ở như vậy, Lê Tiểu Mạch liền không muốn đi nữa rồi. Sau đó, Lê Tiểu Mạch bắt đầu ngày tháng hành hạ Tiêu Lê đến mức thê thảm. Mỗi khi Tiêu Lê về nhà trễ, Lê Tiểu Mạch liền lớn tiếng la “Ta đói bụng”, vừa hay đủ để hàng xóm láng giềng nghe được, vội vàng chạy đi gọi hắn, khiến hắn không thể không về, hầu hạ bà cô nãi nãi này.

Lâu ngày, mọi người đều biết tiên sinh dạy học trong trấn nhỏ, cưới một phu nhân lớn giọng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.