Giáo Chủ Luôn Muốn Truy Ta

Chương 11: Thư ngốc, huynh đừng chạy (hoàn)

trước
tiếp

Sáng sớm hôm sau, Tiêu Lê chuẩn bị đồ ăn sáng cho Lê Tiểu Mạch, nhưng Lê Tiểu Mạch lại không có trong phòng. Hắn nghi ngờ đi xung quanh nhà tìm, thế nhưng vẫn không gặp, cho rằng nàng đi chơi rồi, nên không để ý nữa.

Giờ ngọ, khi hắn dạy học về, phát hiện Lê Tiểu Mạch vẫn chưa về, hắn bắt đầu lo lắng. Hắn chạy tới phố tìm, miệng luôn gọi tên Lê Tiểu Mạch, tuy nhiên không có người trả lời.

Lúc này, một tiếng nói phát ra từ sau lưng hắn: “Tiêu tiên sinh, Tiêu tiên sinh.”

Tiêu Lê quay đầu nhìn, thấy người đến là hàng xóm của hắn, tên Dương thúc: “Dương thúc, ao vậy, sao lại hoảng hốt như vậy.”

“Ôi ao,” Dương thúc không kịp giải thích, vội vàng kéo Tiêu Lê đi, “Tiểu nương tử nhà cậu đã xảy ra chuyện rồi…”

“Cái gì!” Nghe được tin tức này, Tiêu Lê lập tức mơ màng, không biết tại sao, trong đầu của hắn hiện lên cảnh tượng cha mẹ bị kẻ tặc làm bị thương, sắc mặt liền biến trắng, hắn vội vàng kéo tay Dương thúc chạy, “Nàng ở đâu, mau dẫn ta đi.”

“Này này, ta già rồi, nàng đang ở sòng bạc, cậu mau chạy đến đó đi.” Nói xong, Dương thúc vội vàng rút tay ra, quay đầu bước đi.

Tiêu Lê cực kì lo lắng, không quan tâm nhiều đến vậy, nhanh chóng chạy về hướng sòng bạc.

Vừa đến gần chỗ sòng bạc, hắn nhìn thấy bên ngoài đầy người, đông người như vậy, nhất định xảy ra chuyện lớn rồi!

Tiêu Lê biến sắc, vội vàng xông lên, chen lấn vào trong đám người. Đợi đến khi nhìn thấy tình huống bên trong, hắn ngẩn người.

Tất cả người trong sòng bạc đều đứng im, ánh mắt đều nhìn về phía một bàn. Trên bàn kia, Lê Tiểu Mạch đang xắn tay áo, một chân đạp chân ghế, cúi người, ngoắt tay khiêu khích vị đại hán râu quai nón trước mặt: “Đến đây, mau đặt đi.”

Mà vị đại hán trước mặt nàng, giờ phút này mồ hôi chảy ròng ròng, vẻ mặt có chút căng thẳng, hắn chà tay, bắt đầu lắc xúc xắc.

“Đại, đại, đại, đại.” Người xung quanh nhìn chằm chằm con xúc xắc kia, la lớn.

Thấy mọi người kêu như vậy, Tiêu Lê không nhịn được cũng bị lôi kéo, trong lòng hắn thầm kêu một tiếng.

“Đinh” Một giọng nói vang lên, xúc xắc ném xuống bàn, dừng lại.

Lần này, Tiêu Lê kéo dài cổ, nhìn chắm chú vào con xúc xắc.

“5,6, chín, đại!” Mọi người ồ lên, reo hò.

Sắc mặt đại hán biến đổi, hắn đập bàn một cái, giận dữ chỉ vào Lê Tiểu Mạch: “Ngươi chơi gian lận!”

“Ông nói bậy!” Lê Tiểu Mạch quýnh lên, hai tay chống nạnh mắng hắn, “Nhiều người quan sát như vậy, ta chơi gian kiểu gì, ông đừng có vu khống!”

“Hừ, nếu không gian lận, sao ngươi có thể thắng nhiều ván như vậy! Người đâu, mau bắt ả ta lại!”

Vừa nói xong, đám người vây xem liền biết nhà cái chơi xấu, vội vàng chen lấn, đẩy Tiêu Lê ra ngoài.

Tất nhiên Tiêu Lê không dễ dàng xông vào, nhưng nhìn thấy mấy người đại hán kéo tay Lê Tiểu Mạch, mà bộ dạng Lê Tiểu Mạch đang vùng vẫy.

“Tiểu Mạch!” Tiêu Lê sợ hãi gọi một tiếng, đồng thời xông lên, dùng sức tách mấy đại hán kia ra, “Các người mau buông nàng ra! Có gì thì cứ nhằm vào ta, đừng làm khó một cô nương yếu đuối.”

Đại hán râu quai nón hừ một tiếng, giơ tay vẫy vẫy, để mấy thủ hạ của hắn lui xuống: “Hừ, ngươi là người phương nào? Có quan hệ gì với nàng, ngươi biết người cản trở chúng ta sẽ có kết quả gì không.”

“Ta…” Tiêu Lê đột nhiên ngớ người, hắn có quan hệ gì với Lê Tiểu Mạch? Tri kỷ, khách trọ, hay là…

“Nàng là nương tử của ta!” Tiêu Lê nói ra, tiện thể ôm eo của Lê Tiểu Mạch, vẻ mặt kiên định nhìn đại hán râu quai nón.

Lê Tiểu Mạch nghe thấy như thế thì vô cùng kinh ngạc, mở miệng cười toe toét, hai mắt nàng sáng rực, hỏi thử: “Thư ngốc, lời huynh nói là thật sao?”

Tiêu Lê sửng sốt, cúi đầu xuống gần tai nàng nói: “Thất lễ, tình huống khẩn cấp, ta… thật có lỗi.”

Lê Tiểu Mạch ngây người, mặc dù nàng biết Tiêu Lê chỉ diễn kịch, nhưng trái tim của nàng vẫn không kìm chế được nhảy bình bịch, khuôn mặt đỏ ửng, nàng chậm rãi nhích lại gần ngực Tiêu Lê, nhỏ giọng nói: “Thư ngốc, không uổng công ta thích huynh lâu như vậy.”

Nhưng mà Tiêu Lê lại không nghe thấy những lời này của nàng, hắn ôm chặt nàng, nhìn chằm chằm đại hán râu quai nón, nói: “Sao phải khi dễ một cô nương yếu đuối chứ.”

Đại hán kia hừ một tiếng: “Nàng chơi ăn gian, ta bắt được tận tay, dạy dỗ nàng một phen!”

“Ông nói xạo! Từ đầu đến giờ ta không chơi gian lận!” Lê Tiểu Mạch cuống lên, tức giận nói.

Tính tình Tiêu Lê tương đối trầm ổn, biết rõ nếu phân chia phải trái với đại hán này cũng vô ích. Hắn hơi nhếch môi, bình tĩnh nói: “Ông muốn thế nào mới chịu tha cho nàng?”

Hai mắt đại hán sáng lên, hắn quan sát Tiêu Lê một hồi, sau đó cười to một tiếng, khinh thường nói, “Muốn cứu nàng ta sao, cũng được, thắng ta năm ván, ta liền tha cho nàng.”

“Cái gì! Ông thực gian xảo, Thư ngốc huynh ấy sẽ không…”

“Được, đánh thì đánh.”

Lê Tiểu Mạch hết sức bất ngờ, kéo tay Tiêu Lê nói, “Thư ngốc, huynh rõ ràng…”

Tiêu Lê vỗ tay nàng, an ủi: “Không sao đâu, đánh cuộc một lần, vẫn tốt hơn là cô nương gặp chuyện không may.”

Một câu, khiến cho trái tim Lê Tiểu Mạch ấm áp, nàng lo lắng liếc Tiêu Lê một cái, gật đầu: “Được.”

Lần này, đổi thành Tiêu Lê đánh bạc với đại hán râu quai nón.

Nhưng mà, vượt qua sự mong đợi của mọi người, không biết là do vận may của Tiêu Lê quá tốt, hay do đại hán râu quai nón quá đen đủi, năm ván đánh cược, Tiêu Lê toàn thắng, thật lợi hại.

Sau năm ván, đại hán kia sợ ngây người, mà Lê Tiểu Mạch vui vẻ nhảy lên, giơ ống tay áo lau mồ hôi cho Tiêu Lê, nhất thời kích động, hôn hắn một cái.

Đùng một phát, mặt Tiêu Lê đỏ ửng, khuôn mặt bị cháy bỏng.

Hắn ngớ người nửa ngày, mới kịp phản ứng với hành động của Lê Tiểu Mạch, hắn nghiêng đầu nhìn nàng, hiện tại cảm thấy nụ cười của nàng chứa thêm vài phần xinh đẹp, hắn thấy lòng hắn đã say mất rồi.

Hắn nuốt nước miếng một cái, nói chuyện lắp bắp không rõ ràng: “Bây giờ, ta… ta thắng, ông… nên thả nàng ra.”

Đại hán kia trừng mắt nhìn Lê Tiểu Mạch một cái, thở dài, lấy trong ngực ra vật gì đó, ném cho Tiêu Lê, “Đi đi, biến đi, xui xẻo, hừ!”

Tiêu Lê chụp lấy thứ kia, hắn nhìn kỹ, thì ra chính là ngọc bội hắn dùng để gán nợ: “Này…” Bỗng nhiên, trong đầu hắn hiện lên một tia sáng, hắn nhận ra, “Tiểu Mạch, hôm nay cô nương đến chỗ này, để chuộc lại ngọc bội cho ta?”

Lê Tiểu Mạch cười xấu hổ gật đầu, nói: “Ta biết hôm qua ta không đúng, thua sạch tiền của huynh, cho nên hôm nay ta tới nhà cái chơi một ván, nếu như ta thắng, ông ta phải trả ngọc bội cho ta, nếu như ta thua, ta ở lại sòng bạc làm việc một năm để trả nợ.”

“Tiểu Mạch…” Tiêu Lê hơi run rẩy, không biết diễn tả cảm xúc trong lòng như thế nào, hắn giơ hai tay lên, kéo Lê Tiểu Mạch vào lòng, “Lần sau không được làm như vậy nữa, nếu như ta không tới, cô, cô…”

“Thư ngốc?” Lê Tiểu Mạch nghe thấy lời nói của Tiêu Lê có chút run, trong lòng nàng liền ấm áp, cũng ôm lại hán, nhỏ giọng nói: “Ngốc, sao ta có thể xảy ra chuyện gì chứ?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.